Việt-Học Mạn Đàm :  Diễn Đàn Viện Việt Học
Unrelated topics! This is where "everything goes", a catch-all, clearing house questions & discussions. 
Goto Thread: PreviousNext
Goto: Forum ListMessage ListNew TopicSearch
Goto Page: 12Next
Current Page: 1 of 2
Gi và D
Posted by: Lê Việt Ðiểu (---.campbelluhsd.k12.ca.us)
Date: May 20, 2002 07:20AM
Kính gửi các quí vị

Tôi xin được phép hỏi một câu:
Làm thế nào phân biệt khi dùng chữ Gi và D. Ví dụ: Giày và dày, giám và dám, giấu và dấu. Giốc và Dốc, Giương và Dương...v.v còn nhiểu chữ khác. Xin cho biết cách dùng Gi và D.

Kính
Lê Việt Ðiểu

Re: Gi và D
Posted by: Hoà (---.tnt14.dfw9.da.uu.net)
Date: May 21, 2002 07:12PM
Thưa ông Lê Việt Điểu ,

Tôi không phải là nhà ngôn ngữ học hoặc âm ngữ học . Để trả lời câu hỏi của ông
" làm thế nào phân biệt khi dùng chữ Gi và D . " .Xin mạo muội thưa với ông là
chữ GI đọc nhấn mạnh hơn chữ D .Nếu là người quê quán ở miền bắc thì
đọc rất rõ ràng chữ GI và chữ D không thể nhẫm lẫn được .Chẳng hạn nhu+ thi' du. ,ma` o^ng dda~ ne^u ra giu+~a chu+~ gia^`y va` chu+~ Da`y .

kí'nh,

Hoà

Re: Gi và D
Posted by: Nguyễn thới Vinh (---.balt.east.verizon.net)
Date: May 22, 2002 01:27PM
Anh Lê Việt Ðiểu,

Về cách phát âm thì âm gi cũng giống như âm z của Anh ngữ. Còn về cách phân biệt giữa hai âm này khi mình nói hoặc viết thì không có một cách duy nhất nào cả. Chúng ta có thể học thuộc lòng các chữ với hai âm trên. Trong tiếng Việt ta thì có nhiều chữ với vần d hơn, vậy chúng ta có thể học thuộc các chữ bắc đầu với âm gi. Cách này thì thật khó, đặc biệt là đối với những người có trí nhớ kém. Cách thứ hai chung ta có thể thử là học theo cách bác học (scientific method). Vinh chưa nghĩ ra cách nào hay cả. Có lẽ chúng ta nên xem coi vần nào thường đi trước hay đi sau một chữ/vần khác. Trong các trường hợp nào mà hai âm đi chung với nhau, như "giữ gìn","giăng giăng", "dần dần", "dữ dội"? Trong trường hợp nào mà hai âm đi chung với nhau, như "danh giá", "giảng dạy"?
Nếu chúng ta có thể trả lời các câu hỏi ấy thì có chắc chúng ta có thể rút ra những phương cách và định luật nào để giúp chúng ta học dể hơn. Mong là có vị sẽ trả lời cho câu hỏi của anh một cách rõ ràng hơn.

Nhân đây, xin hỏi anh Lê Việt Ðiểu có thể phát âm các chữ sau đây khác nhau hay không? Dẳn, dẵn, dẳng, dẵng, dẩn, dẫn, dẩng, dẫng, giẳn, giẵn, giẳng, giẵng, giẩn, giẫn, giẩng, giẫng, vẳn, vẵn, vẳng, vẵng, vẩn, vẫn, vẩng, và vẫng. Đối với rất nhiều người Việt tại miền Nam thì ít ai phân biệt khi đọc và nói các tiếng trên. (Trong 24 tiếng trên, có vài tiếng không phải là chữ.)

Thành,

Nguyễn Thới Vinh

Re: Gi và D
Posted by: Nguyễn MT (61.11.245.---)
Date: May 22, 2002 05:58PM
Thực ra trong giao tiếp bình thường ngày nay, ngừơi miền bắc (Hànội) cũng không phân biệt d & gi nữa
MT

Re: Gi và D
Posted by: le viet dieu (---.campbelluhsd.k12.ca.us)
Date: May 23, 2002 12:43PM
Kinh gửi cac qui vi.
Truoc het la` xin được cảm ơn anh Hòa, Vinh và MT. Ca'i bối rối của tôi là không biết khi nào viết Gi và D. Cò khi nghe người miền Bác nói tôi có thể phân biệt được. Rieng những chữ anh Vinh nói thì tôi hoàn toàn không phát âm đúng được vì thưa anh Vinh, tôi người Nam nói 2 âm Gi va D giống nhau.
Rieng cach anh Vinh giải thích co giúp cho tôi phần nào nhưng vẫn chưa hệ thống nên khó nhớ ghê. Như dấu (~) và (?) Huye^`n Nga~ Nặng, Hỏi sắc không...cón co chút quy tắc để viết.
Hy vọng chữ Việt mình sẽ hệ thống hóa cho thống nhứt sau nầy.
Xin cảm on và chuc vui ve.

Lê Việt Ðiểu

Re: Gi và D
Posted by: Ðức (---.rasserver.net)
Date: May 23, 2002 08:04PM
Thưa anh Ðiểu,

Hai quy tắc huyền-ngã-nặng/hỏi-sắc-không đều có rất nhiều ngoại lệ. Về d và gi, tôi nghĩ chỉ có cách học thuộc lòng từng chữ. Như giày là đôi giày, và dày là bánh dày .v.v. Nhưng cả hai miền Bắc và Nam nhiều khi một chữ cũng không thống nhất với nhau . Thí dụ: dòng sông hay giòng sông. Tôi thấy người thì viết lối này, người thì viết lối nọ. Giốc và dốc cũng vậỵ. Ðừng nói chữ gi/d, ngay cả "xán lạn" hay "sáng lạng" hay "xáng lạng" nhiều báo chí, sách vở cũng không thống nhất.

Ðức

Re: Gi và D
Posted by: Lê Việt Ðiểu (---.campbelluhsd.k12.ca.us)
Date: May 24, 2002 10:02AM
Anh Ðức,

Những điêù anh trình bày theo tôi hoàn toàn có trên thực tế. Chữ Việt của chúng ta cần phải có một hội hàn lâm để thống nhứt. Tuy nhiên trong giai doan này mình tự tìm hieu và trao đổi với nhau để cũng cố.
Thân kính cảm ơn anh và các anh khác đã góp ý cho cau hỏi của tôi.
Thân ái

Lê Việt Ðiểu

Re: Gi và D
Posted by: Ly (---.cisco.com)
Date: May 28, 2002 05:26AM
Anh Việt Điểu và các bạn,

Nếu tôi không nhầm thì khoảng năm 60 ở VN có xuất bản hai cuốn sách, một cuốn có tựa là "Việt Nam Tinh Nghĩa Tự Điển" và một cuốn nữa "Chính Tả Việt Nam", để khi về nhà lục lại sẽ đăng lên cùng quý vị. Cả hai cuốn này có đề cập đến những chữ "đồng âm, dị nghĩa", hoặc "đồng nghĩa, dị âm"; chẳng hạn như "chính và chánh", hoặc "dòng và giòng". Tóm lại, tiếng Việt có nhiều chữ như thế, nhưng một số người cầm bút lại không để tâm để rồi tình trạng viết sai ngày càng lan rộng.

Trước đây, cỡ khoảng 2 năm trước, tôi có đề nghị với BCH của VVH để tạo dựng một chương trình, một cuốn tự vị truy cập trên mạng lưới thì đúng hơn, để giải thích và cách nghĩa rành mạch những chữ hay bị lầm lẫn về hỏi/ngã, hoặc d/gi, hay âm "i" và "a" giữa các vùng Nam & Bắc. Tuy nhiên, những công việc khác và thời gian không cho phép chúng tôi tiến hành, hy vọng quý vị đã dấy lên nỗi quan tâm này và tiếp tay thực hiện chương trình này thì hay biết mấy.

Tình thân,
Ly Vương

Re: Gi và D
Posted by: Nguyễn thới Vinh (---.balt.east.verizon.net)
Date: June 19, 2002 10:09AM
Gởi anh Lê Việt Điểu,

Bên cai forum của www.dactrung.com có bài viết về cái dấu hỏi và ngã, x và s, c và t, n và ng... Xin anh vào nơi ấy xem qua, hy vọng trang ấy sẽ giúp ích cho anh phần nào.

[dactrung.com]

Thân chào,

Nguyễn Thới Vinh

Re: Gi và D
Posted by: Đoàn Ngọc Doanh (---.hcm.fpt.vn)
Date: August 29, 2009 07:00AM
Mẹo viết d và gi

Hiện nay d và gi phát âm khó phân biệt nên rất dễ lẫn lộn khi viết. Để viết đúng, xin trao đổi cùng bạn đọc một số mẹo có thể áp dụng đơn giản sau đây:

1. Mẹo “dưỡng dục giảm giá”

Gặp chữ Hán - Việt mà có thanh ngã hoặc thanh nặng thì viết d (dưỡng dục). Còn thanh hỏi hoặc thanh sắc thì viết gi (giảm giá). Chẳng hạn: dã man, hấp dẫn, dĩ nhiên, diễn dịch, dạ hội, diện tích, thể dục, tác giả, giải thích, giới thiệu, tứ giác, giản dị, diễn giảng...

2. Mẹo “dân gian”

Gặp chữ Hán - Việt không có dấu thanh điệu mà nguyên âm không phải a thì viết d (dân) còn a thì viết gi (gian). Chẳng hạn di dân, diêm sinh, do thám, du lịch, dung dịch, dư luận, gia đình, giai cấp, giang sơn, giam cầm...

Áp dụng hai mẹo trên ta có thể viết đúng d, gi tới gần 70%.

3. Mẹo “lở dở”.

Trong từ láy d đi với l. Chữ gì không đi với l. Vậy gặp một chữ không biết viết d hay gi mà láy với l thì viết d. Ta viết lim dim, líu díu, lò dò... chứ không viết lim gim, lò giò...

4. Mẹo “dễ dàng giữ gìn”

Trong từ láy d đi với d (dễ dàng) gi đi với gi (giữ gìn) chứ d, gi không đi với nhau: Ta viết: dễ dãi, dại dột, dạn dĩ, dầm dề, giặc giã, giấm giúi, giòn giã, giần giật.

5. Mẹo “dẫn nhà thơ đến giảng cho tập trường ca”

Những từ có d (dẫn) thì cùng nguồn gốc với chữ có nh (nhà), th (thơ), đ (đến). Còn những chữ có gi (giảng) thì cùng nguồn gốc với những chữ có ch (cho), t (tập), tr (trường), c (ca). Vậy gặp chữ không biết viết d hay gi nhưng có một chữ cùng nghĩa với nó mà viết bằng một trong các âm đầu nh, th, đ thì viết gi. Chẳng hạn:

Viết d: nhồi - dồi, nhún - dún, nhúng - dúng, thừa - dư, thu - dấu, thời cơ - dịp, dằn - dằn, dĩa - dĩa, cây da - cây da, con dao - con dao, dùi cui - dùi cui...

Viết gi: chi - gì, chúng - giống, tặc - giặc, tạt - giạt, tiếng - giọng, tranh - giành, trùn - giun, trao - giao, cắc - giắc, căng - giăng, căn nhà - gian nhà.

6. Mẹo “duẩn - duệ, dọa, duy”

- Gặp vần có uâ, uê, ua, uy thì viết d chứ không gi, vì gi không đi trước các vần này. Ta viết duẩn, duệ, dọa, duy mà không viết giuẩn, giuệ, diuy - viết phù doãn, doanh trại mà không viết phù gioãn, gioanh trại.

Trên đây là những kiểu kết hợp giữa d và gi mang tính chất phổ biến. Trong tiếng Việt, còn có rất nhiều trường hợp ngoại lệ. Tuy nhiên, nắm vững những mẹo luật nêu trên, chúng ta sẽ tránh được nhiều sai sót về lỗi chính tả; đồng thời sẽ bớt đi lúng túng khi viết những từ có cấu trúc âm vị d hay gi.

TRẦN ANH ĐÀO
(Trường THCS Lê Quý Đôn,
Hà Lam, Thăng Bình)

Re: Gi và D
Posted by: AnhMỹ Trần (---.dsl.wlfrct.sbcglobal.net)
Date: September 01, 2009 02:12PM
Mẹo thì hay lắm.
Có điều học mẹo còn khó hơn cả học chữ nữa.
Thế là thay vì học chữ, ta phải học mẹo trước,
rồi khi xài chữ, lại mang mẹo ra mà so.

Ví dụ như tôi, không mấy khi viết sai chính tả,
cũng võ vẽ biết Hán Việt, nhưng học mấy cái mẹo
trên, rồi mang chúng ra áp dụng, thì còn khó khăn
rắc rối, và tốn nhiều thời gian công sức quá.

Re: Gi và D
Posted by: bachhongsc (125.212.200.---)
Date: January 07, 2010 12:44AM
gui tat ca moi nguoi mot so tong hop va tap hop ve su nhan lan cua mot so tu trong Tieng Viet
/ Nhầm lẫn giữa R, GI với D
Dành: ta có Giành: ta không hoặc đã bị
- Dời và rời: sự phân biệt chúng khá khó.
Dời: chỉ hành động di chuyển "tổng thể",
Rời: trái lại chỉ hành động "bộ phận"
Ví dụ có sự khác biệt giữa hai từ sau:
Dời nhà: chuyển nhà đi nơi khác.
Rời nhà: "Nhà" vẫn ở đấy chỉ có "mình ta" đi mà thôi.
- Dấu và giấu: cũng nhiều người dùng lẫn.
Dấu: Từ loại danh từ, ví như dấu vết,
Giấu: là động từ, giấu nhẹm đi, kẻ giấu mặt...
- Dàn và giàn: ta viết "giàn mướp, giàn bầu" nhưng viết "dàn máy tính, dàn cầu thủ trẻ"...
- Dục và giục
Dục: ham muốn, ví như "dục tốc bất đạt"
Giục: dùng trong "xúi giục, giục giã"...
- Gia nhập
- Dao động:
giao điểm, giao diện, giao hàng...
- Trông mặt mà bắt hình dong
- Hoa dâm bụt
- Làm giùm tôi, hãy sống giùm tôi(TCS
- Tai vách mạch dừng
- Dang rộng cánh tay,
- Giả thiết là một dữ kiện, Giả thuyết là một phát biểu
+ L và N
-[B] Nên và lên[/n]: ta làm nên/tạo nên/viết nên/dệt nên/vì..nên(cho nên) còn đi lên/hát lên/lên danh sách/ treo lên/ tác động lên.... Ta dùng nên để chỉ kết quả, mục đích (của hành động), còn lên để chỉ "hướng di chuyển".
- Nỡ và lỡ: viết lỡ lời/ lỡ bị/ lỡ bước sang ngang/ lỡ chuyến đò.., thể hiện sự "bị động", không lường trước được, đã trót rồi. Còn ta viết nỡ lòng nào làm vậy( với ai)/nỡ đối xử/ nỡ vội lấy chồng..., thể hiện sự "chủ động" với việc làm đó.
Ví dụ: -Sao lại nỡ lòng nào làm thế với người ta?-Vâng tôi không phải , nhưng giờ đã lỡ rồi thì biết làm sao đây?
- Viết hai mươi lăm để chỉ 25, một trăm linh năm để chỉ 105.
- Cá nóc là loài cá độc, còn cá lóc là tên gọi khác của cá quả.
- Thịt nạc không phải "lạc".
- Sữa đậu nành: không phải "lành", mà viết ngon lành/lành lặn/ hiền lành.
- Lai con đi học/lai bằng xe đạp: nghĩa là "đèo, chở", không dùng nai. Tương tự viết Tây lai/lai giống.. còn con nai(động vật)/ mắt nai/ nai lưng ra làm...
- Câu nệ: không phải "lệ", mà lệ thuộc/rơi lệ
- Lặc lè/ lè lưỡi, còn nồng nặc/nặc nô/ đây nè..
- Lán trạ[B]i[/] còn nán lại
- Bản lề/ lề thói/ lề đường, còn thợ nề/nề hà
- Lợn nái, còn lái buôn

+ Một số lỗi khác:
- Cứu cánh không phải là cứu tinh, mà có nghĩa là mục đích.
VD: Lấy nghệ thuật làm cứu cánh cho nghệ thuật, lấy văn chương làm cứu cánhcho văn chương.
- Yếu điểm là điểm quan trọng, như yếu nhân là người quan trọng. Nó khác vơi điểm yếu.
- Bàng quan nghĩa là thờơ/vô trách nhiệm, không phải bàng quang-một bộ phận trong cơ thể người.
- Bộ hạ nghĩa là kẻ dưới quyền/tay chân giúp việc, không phải hạ bộ-cũng là một bộ phận cơ thể của một nửa số người!!!
- Lãng mạn, không phải "lãng mạng".

/ Ch và Tr
- Chót và trót: hãy xem kĩ
Chót trong: chót lưỡi, lần chót, chót vót, có nghĩa cuối cùng, trên đỉnh.
Trót trong trót dại, đã trót rồi, có nghĩa là lỡ. Ví dụ:
" Em trót dại lần này (là lần thứ…), em xin hứa đó cũng là lần chót.
- Chí và Trí:
Trí trong trí tuệ, trí thức, dân trí, trí tưởng tượng,...
Chí trong chí khí,chí phải, chí lí,...
Nói thêm: trí thức, tri thức và kiến thức cần phân biệt.
"Trí thức": người làm việc bằng đầu óc,
"tri thức": sự hiểu biết chung mang tính khái quát về mọi mặt của xã hội; khi "tri thức" vào đầu ta và "ở lại, sinh sôi" thì nó thành "kiến thức" (của ta). Vì vậy những câu như: Anh nay ra dáng tri thức lắm/ Cậu này giỏi, tri thức đầy mìnhđều sai cả.
- Chuyền và truyền:
Chuyền trong chuyền tay nhau quyển sách, chim chuyền cành, dây chuyền công nghiệp, sự di chuyển mang tính "hữu hình", cụ thể.
Truyền trong truyền thụ, truyền tin, truyền nhiệt, "vô hình", trừu tượng.
- Chuyện và truyện:
Ta "nói" : câu chuyện, chuyện kể (rằng) nhưng viết mẩu truyện , quyển truyện.
- Chích và trích
Chích thuốc, tiêm chích: hành động đâm vào; còn trích quỹ, trích một ít tiền: rút ra một phần.
- Trưng bày không phải "chưng bày", nhưng lại viết chưng diện, chưng cất. Viết bánh chưng/bánh trưng đều được nhưng hay viết bánh chưng hơn.
- Chạm khắc, chạm trổ, đụng chạm không phải "trạm", nhưng viết trạm soát vé
- Bắt chước: không phải "bắt trước".
- Chân thành không phải "trân thành"; mà viết trân trân, trân trối, ngọc trân châu..., đừng lầm với "chân trâu" nhé!
- Ngón trỏ, trỏ tay: không phải "chỏ", vô nghĩa.
- Tráo trở: không phải "cháo trở, tráo chở".
- Dây chùng, không khí chùng xuống: không dùng "trùng".
- Chọc ghẹo, chọc ngoáy nhưng trọc đầu.
- Khăn trùm đầu, ông trùm còn chùm vải, chùm nho, chùm hoa sữa....
- Trạc tuổi hai mươi, không phải "chạc".
- Chái nhà với nghĩa "hồi nhà", không dùng "trái".
Và cuối cùng là: Vụng chèo khéo TRỐNG chứ không phải CHỐNG như nhiều người thường nghĩ.

Phân biệt L/ N
Mẹo 1:
L đứng trước âm đệm nhưng N lại không đứng trước âm đệm.
chói loà, loá mắt, loã xoã, loạc choạc, loan báo, loãng, một loáng, loạng choạng, loè loẹt, luân phiên, luỹ tre, liên luỵ, luyến tiếc…
L láy âm rộng rãi nhất. N không láy âm với âm đầu nào khác.
Mẹo 2:
Gặp một từ láy mà hai âm đầu đọc giống nhau, không rõ là l hay n, thì chúng hoặc cùng là l hoặc cùng là n. Biết một từ sẽ suy ra từ kia.
L láy với rất nhiều âm đầu khác nhau và l đứng ở vị trí thứ nhất . Còn n thì không .
no nê, nao núng, nợ nần, náo nức, nườm nượp, nỗi niềm, nương náu, nô nức…
lo lắng, lặn lội, lăm le, lơ lửng, lao lưng, lanh lẹn, lanh lợi, lành lặn…
Mẹo 3:
l hay n thì nếu có thể tạo ra một từ láy không điệp âm đầu mà từ ấy đứng trước, thì từ ấy phải là l. Ví dụ: lệt bệt, lùng bùng, lõm bõm, lạch bạch, lang bang, lúng búng, lăng băng…, lò cò, la cà, lấc cấc, lỉnh kỉnh…liu hiu, lúi húi, loay hoay…, lổ đổ, lộp độp, lẻo đẻo, lẹt đẹt, linh đình, lận đận…, lai dai, lở dở… lanh chanh, lần chần…, le te, lon ton… lầm rầm, lỏn rỏn, líu ríu…lớ vớ, lởn vởn…lảm nhảm, lổn nhổn, lùng nhùng… lừng khừng, lênh khênh, lọm khọm…láo quáo, loăng quăng, luýnh quýnh…, lơ ngơ, lêu nghêu, loằng ngoằng
Mẹo 4 (về từ láy âm mà n/l đứng ở vị trí thứ hai):
Với n, chỉ có hai kiểu láy gi – n ( gian nan, gieo neo, giẫy nẩy… ) và - n ( ảo não, ăn năn, áy náy…). Ngoại lệ: khúm núm, khệ nệ.
Với l, các phụ âm đầu còn lại: khoác lác, khét lẹt…, bông lông, bảng lảng…, chói lọi, cheo leo, chìm lỉm…
Có khoảng 40 từ đồng nghĩa chỉ khác nhau âm đầu l/nh.
Lài/nhài, lanh/nhanh, lăm le/nhăm nhe, chuột nhắt/chuột lắt, lấp láy/nhấp nháy, lỡ làng/nhỡ nhàng, lời/nhời, lẽ/nhẽ, lố lăng/nhố nhăng, lợt lạt/nhợt nhạt, lấp láy/nhấp nháy…
+ Những từ chỉ trỏ, từ chỉ sự ẩn nấp viết với n: nầy, này, ni, nọ, nớ, nào, nẫy, nó., nấp, náu, né, nép, nương.

Phân biệt TR/CH
Mẹo 1: Tr không thể đứng trước oa, oă, oe, uê.
choáng mắt, ôm choàng, loắt choắt, chim chích choè, nông choèn choẹt…
Mẹo 2: Gặp từ Hán- Việt mà ta không phân biệt được tr/ch, nhưng nếu từ ấy viết với dấu nặng hay huyền thì chữ ấy là TR.
Trà (chè), trình, trừ phi (chừa ra), trị giá, thổ trạch, trịch thượng, tiền trạm, trào lưu, trù bị, trừng phạt…
Mẹo 3: Nhiều từ láy Ch – Ch, (khoảng 180 từ).
Mẹo 4: láy âm không điệp âm đầu, đó là một chữ với ch
Chênh hênh, châng hẩng, chò hõ, chành bành, chẹp bẹp, chèo queo, chạu bạu, chàng màng, chểnh mảng, chênh vênh, chán vạn, chờn vờn, chán ngán, chồng ngồng, chộn rộn, chàng ràng…
Ngoại lệ: trọc lóc, trót lọt, trẹt lét, trụi lũi.
Mẹo 5: một hình thức với gi còn không rõ là ch, hay tr, thì đó là hình thức với tr.
trời/giời, tro/gi, trầu/giầu, trồng/giồng, trăng/giăng, trề môi/giề môi, trùn/giun, tráo trở/giáo giở
Mẹo từ vựng :
Những chữ chỉ quan hệ gia đình, dụng cụ nhà nông,: cha, chồng, chàng, cháu, chắt, chút,.. : chày giã gạo, chõng tre, chiếu, chảo…

da dẻ, dai dẳng, dư dả, , lẻ loi, leo lẻo, sa sả, xây xẩm
lam lũ, nông nỗi (danh từ), se sẽ (âm thanh), trơ trẽn, lắt lẻo, lấp lửng, láu lỉnh, lém lỉnh, nức nở trắng trẻo, trống trải, xấp xỉ, xó xỉnh, xối xả, v.v...
chồm chỗm, dễ dàng, lỡ làng, lững lờ, não nề, não nùng sàm sỡ, sỗ sàng, sững sờ, sừng sững, trễ tràng, tròn trĩnh, xoàng xĩnh
, chàng hảng, chồm hổm, chèo bẻo, sừng sỏ
chễm chệ, chững chạc, chặt chẽ, chập chững, dạn dĩ, doạ dẫm, dựa dẫmgiãy giụa, giặc giã, lạc lõng, lọc lõi, não nuột, gọn lỏn, nhỏ nhặt, trọi lỏi, xảnh xẹ
Lã chã, lả tả, lải nhải, lảng vảng, lẩm bẩm, lẩn thẩn, lẩy bẩy, lẽo đẽo, lõm bõm, lõng bõng, lỗ chỗ, lổm ngổm, lởm chởm, lởn vởn, lủng củng, lững thững, lảo đảo, xởi lởi, lỏng lẻo, trắng trẻo, lẩm cẩm, bẽn lẽn
Lí lẽ, lú lẫn, giữ gìn, dở lỡ, sửa soạn, giãy nảy,

phan biet Gi và D
Posted by: quốc trình (---.viettel.vn)
Date: September 17, 2010 06:52AM
hiên nay trong tiếng vciệt chữ gi và d cũng không quan trọng lắm. nhưng nếu chúng ta nhất thiết quan tâm thì mình cũng có gop ý rằng:
- chữ gi thường dung nhiều trong từ hán việt
- d thường dùng trong từ thuần việt.

Re: Gi và D
Posted by: AnhMỹ Trần (---.dsl.wlfrct.sbcglobal.net)
Date: September 18, 2010 12:24AM
Quote:
- Dàn và giàn: ta viết "giàn mướp, giàn bầu"
nhưng viết "dàn máy tính, dàn cầu thủ trẻ"...
Đó là bằng chứng, và là minh hoạ cho quá trình suy đổi của
tiếng Việt ớ miền bắc từ "gi" sang "d." Đó là một mối nguy
cho nói âm "gi" và viết chữ "gi." Nó đang bị mất dần trong
ngôn ngữ Việt, vì hiểm hoạ bắt đầu từ thủ đô.

Vài ví dụ suy biến từ "gi" sang "d" còn có:
"giàn dựng" - "dàn dựng"
"bèo giạt mây trôi" - "bèo dạt mây trôi"
"giốc lên" - "dốc lên"

Quote:
- chữ gi thường dung nhiều trong từ hán việt
- d thường dùng trong từ thuần việt.

Hình như ý tưởng bị xáo trộn ngược đi rồi.

Re: Gi và D
Posted by: AnhMỹ Trần (---.dsl.wlfrct.sbcglobal.net)
Date: September 24, 2010 12:52PM
Ai nói "vụng chèo khéo trống?"

Trong nghề sông nước, có chèo bằng mái chèo, và chống bằng sào .
Nếu chèo không thạo mà nước nông, hay gần bờ, thì giỏi chống cũng
đẩy được thuyền đi .

Bạn nói hát chèo và gõ trống, cho rằng hát dở mà gõ trống thay được
chăng?

Re: Gi và D
Posted by: dongta (41.110.179.---)
Date: July 16, 2011 08:12AM
Đúng là để phân biệt giữa chữ d và gi, giữa i và y không phải là dễ, còn tùy vào từng vùng nữa.Mà tính ra người Việt nam mình mõi năm cho ra lò không biết bao nhiêu là tiến sỹ, nhà ngôn ngữ học, tại sao không thấy lên tiếng cả vậy, chắc là tiến sỹ, nhà ngôn ngữ học dổm rồi.Hy vọng sẽ có những nhà ngôn ngữ tâm huyết sẽ lên tiềng,tks.

Re: Gi và D
Posted by: AnhMỹ Trần (---.dsl.wlfrct.sbcglobal.net)
Date: July 18, 2011 11:43AM
Người Hà Nội dần dần sẽ mất âm gi, thì chẳng tiến sỹ nào làm đưỢc .
Muốn làm, đặt một máy chém ở mỗi đường phố Hà Nội .
Dán một bảng có từ âm gi trên phố.
Hễ nghe thấy ai nói không đúng âm trên bảng thì chém .
Cứ thế chừng 1 năm thì đạt được kế hoạch.
*

Re: Gi và D
Posted by: Hieu Tri (---.bb.sky.com)
Date: July 27, 2011 12:36PM
Theo tôi tốt nhất là chịu khó tra từ điển, dần dần sẽ nhớ. Gi và D không phải chỉ đơn thuần là cách viết. Nó có thể gây ra hiểu nhầm, ví dụ như trong các từ "giành" và "dành". Chúng có nghĩa hoàn toàn khác nhau. Báo chí ngày nay (kể cả Nhân Dân, kể cả BBC) rất hay lẫn lộn 2 chữ này.
Chính tả thay đổi theo thời gian.Cũng có khi thay đổi theo ngẫu hứng của người có ảnh hưởng chính trị. Ví dụ như vụ thay y bằng i là do bà Nguyễn Thị Bình. Tôi không dám chắc chính bà là người bày ra nhưng lúc đó bà là bộ trưởng giáo dục và cải cách giáo dục đã diễn ra dưới quyền bà: thay hết sách giáo khoa, thay font chữ mẫu cho trẻ tập viết v.v. Ai dám bảo bà là không có học, hay trí thức XHCN (không bằng cục phân)? Bà là trí thức VNCH hẳn hoi. Nhưng rõ ràng cải cách chữ viết của bà đã chẵng có lợi ích gì. Quy định đổi Y bằng I nay cũng đã bỏ. Khổ cái muốn quay lại như cũ cũng khó vì nhiều người (như tôi) không còn nhớ cái nào ra cái nào nữa nên cứ bị nhầm lẫn lung tung. Muốn chắc ăn chỉ còn cách tra từ điển. Tôi đã từng thấy trong cùng một bài báo, tên của cùng một người lúc thì là Huỳnh Ngọc Sỹ, lúc lại là Huỳnh Ngọc Sĩ.

Re: Gi và D
Posted by: Ngụy-yến (---.san.res.rr.com)
Date: July 28, 2011 09:01PM
I/y đã có thiếp bàn rồi đó bác HT. Y chỉ dùng với những chữ gốc Hán-Việt và đi sau 6 phụ-âm h, k, l, m, qu, t hoặc khi đứng riêng.

Re: Gi và D
Posted by: Hieu Tri (---.bb.sky.com)
Date: July 31, 2011 03:26AM
Trời ơi quy tắc hay thế mà sao lại không đưa vào sách giáo khoa (hay là đã đưa mà tôi không biết?). Chỉ có vẫn khó là phải biết chữ nào là gốc Hán-Việt. Tuy nhiên phần nhiều vẫn có thể đoán mò mà đúng. Cám ơn bác Ngụy-Yến nhiều.

[tôi người Nam nói 2 âm Gi va D giống nhau.] Ngưòi miền Bắc cũng không phân biệt đâu bác Lê Việt Ðiểu. Bản thân tôi chưa từng gặp người Bắc nào phát âm Gi và D khác nhau. Nếu có thì chắc là số ít thôi (và phân biệt thế nào? D = Z, Gi = J của tiếng Anh?)

Goto Page: 12Next
Current Page: 1 of 2


Your Name: 
Your Email: 
Subject: 
Việt mode:     Off   Telex   VNI   VIQR   Combination
Powered by phpWebSite ©.       Theme design © Sharondippity